Chúng tôi luyện im lặng trước khi luyện lời nói. Một người mới bước vào The Privy thường muốn kể — về điều họ làm, về người họ quen, về thành tựu. Chúng tôi để họ kể. Và sau đó, chúng tôi lặng im.
Sự im lặng ấy không phải khoảng trống. Nó là một hình thức lắng nghe — sâu hơn việc gật đầu, nghiêm hơn việc đáp lời. Trong sự im lặng, người vừa nói có cơ hội nghe lại chính mình.
Không trả lời
Có những câu hỏi chỉ cần được đặt ra, không cần câu trả lời. Đó là điều các buổi gặp của The Privy dạy chúng tôi. Một thành viên cũ từng nói với tôi: những câu hỏi hay nhất là những câu hỏi ở lại lâu hơn câu trả lời.
Nếu bạn luôn có câu trả lời, có lẽ bạn chưa lắng nghe đủ.
Đây không phải là sự lười biếng trí tuệ. Ngược lại — nó là kỷ luật. Kỷ luật để không vội lấp đầy, để không vội kết luận, để không vội đóng lại một câu hỏi còn đang mở.
Tôi viết ghi chép này vào lúc mười một giờ đêm, sau một buổi gặp ba người. Không ai trong chúng tôi nói quá nhiều. Nhưng khi bước ra, tôi có cảm giác mình đã được nghe.
